NKTT

Nhớ & Quên



Nhớ và quên​ Ranh giới giữa “nhớ” và “quên” thật sự rất mong manh. Ta luôn nhớ, ấy vậy mà thoắt cái đã quên. Hoặc cũng là ta cứ cố quên đi, tưởng chừng như đã quên nhưng cuối cùng là bản thân vẫn đang nhớ đến cồn cào. Nhớ lắm, rồi cũng sẽ quên nhanh thôi. Quên đấy, nhưng vẫn nhớ đến đau lòng.

Nhớ, nhớ lắm, nhớ mãi, đến nỗi ta cứ đinh ninh trong lòng rằng sẽ chẳng bao giờ quên. Cho đến khi chợt giật mình nhận ra rằng mình đã quên, đã không còn nhớ đến tự lúc nào. Lúc ấy, ta lại bàng hoàng, tiếc nuối, tự trách bản thân rằng tại sao lại có thể quên đi dễ dàng như thế. Đôi khi, bản thân cảm thấy thật nặng nề khi ôm giữ tất cả nỗi nhớ đó, rất muốn nói ra cho nhẹ lòng. Nhưng rồi chợt nghĩ lại, liệu khi nói ra rồi có nhẹ bớt đi phần nào không? Hay chỉ khiến nỗi nhớ thêm chồng chất? Cứ thế, do dự, phân vân và rồi lại chọn cách im lặng. Một sự im lặng nặng nề. Muốn nói… lại chẳng thể nói ra.

Liệu có phải khi đã im lặng thì sẽ dần quên? Có lẽ đúng. Dần quên đi, kí ức và cảm xúc cũng dần nhạt nhòa. Mà cũng có lẽ là sai. Ừ, quên đấy, sắp quên thật rồi, ấy vậy mà vẫn nhớ. Nỗi nhớ âm ỉ đợi đến một lúc nào đó lại bùng lên mạnh mẽ, giày xéo cõi lòng.

Là con người muốn quên, hay cũng là con người muốn giữ lại nỗi nhớ? Mãi ôm nỗi nhớ vào lòng, cứ sợ rằng một ngày nào đó bỗng dưng chẳng còn nhớ rằng mình đã từng luôn nhớ đến một điều đặc biệt. Rất muốn nắm lấy, vì thế mà luôn lo sợ nó sẽ biến mất đi.

Mà lỡ nó vụt bay đi rồi, biết bám vào gì để níu kéo đây?

Ranh giới giữa “nhớ” và “quên” mong manh như sợi chỉ. Tôi bối rối đứng yên trong “nỗi nhớ”, sợ rằng một bước thôi cũng đủ để tôi bước sang “quên”. Bởi cái ranh giới mỏng manh đó, tôi vốn không biết nó đang nằm ở đâu. Và bởi cái ranh giới đó, nó thật sự vô hình. Tôi sợ một lúc nào đó, tôi sẽ vô tình bước chân qua ranh giới kia. Sợ một ngày nào đó, tôi vô tình để lạc mất người trong kí ức của tôi.

Vì tôi cố chấp nên tôi luôn muốn giữ chặt lấy.

Vì tôi sợ rằng mình sẽ quên, bởi thế mà lại càng cố chấp.

Và vì tôi sợ nếu như nỗi nhớ ấy vào một ngày nào đó sẽ vụt bay đi mất, tôi biết bám vào gì để níu kéo đây…?

Không có nhận xét nào

Đăng nhận xét