NKTT

Ai rồi cũng chỉ còn lại một mình



 Gió sông lồng lộng thổi. Em hít thật sâu, thật căng. Giá như đang đứng trước biển, em đã hét thật to để trút đi những mệt mỏi và cả đớn đau. Biết là khó có thể xóa được. Biết là khó có thể vơi đi. Nhưng, trước sự bao dung của biển, em có thể làm bất cứ điều gì cho lòng nhẹ bớt. Nhưng lúc này đây, em chỉ có thể hít căng buồng phổi làn gió sông lạnh buốt.

 Chưa có năm nào Sài Gòn lạnh nhiều như năm nay. Cái lạnh không chỉ thấm vào da thịt mà xát thật mạnh vào trái tim mỏng manh của em. Mặc kệ. Em vẫn thi gan cùng gió. Em nhấn ga, xuống cầu Thủ Thiêm, băng qua quận 2. Thèm cái cảm giác ngồi cà phê cóc dưới chân cầu lúc đêm về. Nhâm nhi ly sinh tố dở tệ, chỉ để hít thở không khí bờ bên kia của sông, chỉ để ngắm dòng người qua lại, chỉ để nghe những câu chuyện vu vơ của đám choai choai. Chỉ vậy thôi mà đã xa thật xa. Cảm giác không thể níu lại những gì của ngày hôm qua mình trân trọng, yêu thương làm đầu lưỡi đắng chát. Vờ như chẳng hề quen, em trở về với nỗi cô đơn dâng kín.

Không có nhận xét nào

Đăng nhận xét